Parenting
Leave a Comment

“Tức giận là xấu”, “Chia sẻ mới tốt” và những Ngộ Nhận phổ biến về trẻ Toddler

Điều quan trọng là phải hiểu lý thuyết cơ bản, để áp dụng vào thực tiễn.

Hãy bắt đầu với một trong những đặc điểm cực kỳ phổ biến ở trẻ mới biết đi: NHỮNG CƠN GIẬN DỮ.

Tantrums là một phần bình thường của trẻ toddler và nó chẳng liên quan gì đến việc bố mẹ nuôi dạy con tốt/chưa tốt hay là con có vấn đề về hành vi. Trong thực tế, một đứa trẻ không bao giờ nổi giận mới đáng quan tâm về mặt tâm lý hơn là một em bé thường xuyên như vậy.

Những cảm xúc ở tuổi này là quá lớn lao so với khả năng xử lý của não bộ.

Trong khi có vô vàn lý do tại sao một đứa trẻ mới biết đi có thể nổi giận, nguyên nhân cơ bản là giống nhau: sự phát triển của não bộ. Sự kết nối hình thành liên tục ở những bộ não toddler, cùng với đó là những kỹ năng và quá trình tư duy mới.

Bộ não có xu hướng hình thành mạng lưới theo thứ tự quan trọng khi nói tới sự sống còn. Do đó, trẻ sơ sinh được sinh ra với các phần não cần thiết cho các chức năng cơ bản như điều hòa thân nhiện hay nhịp thở.

Các kết nối được hình thành sau nằm ở phần vỏ não trước – phần chịu trách nhiệm điều tiết cảm xúc. Điều này khiến trẻ toddler không có năng lực cần thiết để điều chỉnh cảm xúc của chính mình. Khi con tức giận, sợ hãi hoặc buồn bã, con không có khả năng tự nói chuyện với bản thân để bình tĩnh lại hay chấm dứt cơn giận.

Tantrums chỉ là những cảm giác đã trở nên quá lớn lao với một bộ não không có khả năng tự xử lý ở trẻ toddler. Khi trưởng thành, điều tốt nhất chúng ta có thể làm để cải thiện hành vi của trẻ toddler là HIỂU và HÀNH ĐỘNG trong vai trò một người hướng dẫn, hỗ trợ con.

Chúng ta phải giúp con giải phóng những cảm xúc lớn này một cách nhanh chóng, dễ dàng và an toàn nhất có thể cho tới khi bộ não con phát triển đủ để đảm nhận nhiệm vụ. Thật trùng hợp, nghiên cứu cho thấy cách tốt nhất để trẻ phát triển các kỹ năng điều tiết cảm xúc tốt là con được cha mẹ/người chăm sóc nuôi dưỡng và hướng dẫn trong những năm đầu đời.

HỌC CÁCH CHIA SẺ

Buộc trẻ toddler phải chia sẻ là một Ngộ Nhận và sai lầm của phụ huynh về bộ não đang phát triển.

Để trẻ biết chia sẻ, trước hết con phải hiểu khái niệm này là gì. Để hiểu khái niệm chia sẻ, con phải xem xét lý do tại sao mình cần chia sẻ – tức là xem xét cảm xúc của người khác. Hay điều này còn gọi là sự đồng cảm. Vấn đề là sự đồng cảm không hình thành theo cách nó phải thế cho tới khi trẻ sẵn sàng bước sang một giai đoạn tiếp theo, từ khoảng 4-5 tuổi.

Trong những năm từ 1-3 tuổi, trẻ tin rằng mọi người đều có thế giới quan giống như mình. Con không thể hiểu được suy nghĩ của người khác và con khác với người khác như thế nào. Vì vậy, liên tục dạy con hoặc ép con chia sẻ phần lớn là một hành động VÔ NGHĨA. Nó có thể khiến người lớn cảm thấy thoải mái, thỏa mãn hơn nhưng không có gì hơn thế.

Điều tương tự cũng đúng đó là khi ép trẻ toddler phải XIN LỖI khi chúng làm gì sai. Nếu con không thể hiểu cảm xúc của người khác, quá trình này có khác gì một “con vẹt”, hay nói cách khác, là một kiểu nói dối?

KIỂM SOÁT HÀNH VI: TIME-OUT, THƯỞNG PHẠT

Khi trẻ toddler làm sai, nó luôn là một lời CẦU CỨU SỰ GIÚP ĐỠ. Đánh, đẩy, xô, cắn đều gây ra bởi những em bé đang cảm thấy quá tải vì lý do nào đó. Trong tất cả các trường hợp này, một đứa trẻ cần sự chú ý của người lớn nhiều hơn, chứ không phải là một sự bỏ mặc hay hình phạt kiểu úp mặt vào tường.

Trẻ toddler cần người lớn đóng vai trò điều tiết cảm xúc bên ngoài cho con, giúp con bình tĩnh và khiến mọi thứ trở lại bình thường. Vì vậy, khi con bị bỏ lại ở một góc tường, thì sự chú ý và lòng trắc ẩn của chúng ta đã phản tác dụng với những gì ta mong muốn, về lâu dài.

Theo thời gian, tất nhiên trẻ có thể sẽ biết ngồi 1 mình lặng lẽ, nhưng con không học được điều gì tích cực. Thay vào đó, con học được cách KHÔNG CHIA SẺ những cảm xúc của con cho bạn, vì con KHÔNG CÒN TIN bố mẹ có thể giúp đỡ mình.

Những gì con thực sự cần là thời gian yên tĩnh, ở bên cạnh bố/mẹ và bố/mẹ dành toàn bộ sự chú ý cho con để giúp con bình tĩnh lại.

Bên cạnh time-out, thưởng phạt, gắn mác cũng bị ngộ nhận là những công cụ giúp thay đổi hành vi. Nhưng tác động của chúng có thể gây hại nhiều hơn.

Khen thưởng dựa trên động lực bên ngoài. Đó là hành vi tặng cho trẻ thứ gì đó nếu như con lặp lại hành động. Nói hơi thô, nó khá giống huấn luyện các con thú trong rạp xiếc. Rất rất nhiều các nghiên cứu cho thấy là nếu phần thưởng bị lấy đi hoặc không còn cung cấp, đứa trẻ sẽ ít có khả năng lặp lại nhiệm vụ hơn một đứa trẻ không bao giờ được thưởng khi bắt đầu.

Hãy tập trung vào động lực nội tại của trẻ và mong muốn “Muốn làm điều gì đó vì cảm thấy tốt” có lẽ là động lực duy nhất có thể tồn tại dài lâu. Dựa vào động lực bên ngoài và lạm dụng nó có thể có nguy cơ tạo ra một đứa trẻ ra điều kiện, những người sẽ chỉ làm việc nếu được khen thưởng, hoặc dễ bị mua chuộc.

TRẺ KÉN ĂN LÀ CÓ VẤN ĐỀ?

Trẻ toddler sinh ra đã kén ăn. Hầu hết không có vấn đề gì khi ăn những thực phẩm màu trắng, cam hoặc vàng. Nhưng con sẽ rất dễ từ chối nếu ăn những màu sắc khác, đặc biệt là màu xanh lá cây.

Đây không phải là vấn đề, nó là một hành vi bình thường. Trẻ toddler rất khó để ăn đa dạng, chúng sợ hãi và miễn cưỡng thử các thức ăn mới. Một đứa trẻ có thể phải ăn thử một món 40 lần mới bắt đầu ăn thật và ăn nhiều hơn. Điều này rất quan trọng ở góc độ tiến hóa, vì trong lịch sử, nó giúp con người an toàn bằng cách chọn những thực phẩm hoang dã có thể gây độc. Mà bạn biết đấy, trong rừng có bao nhiêu loại lá xanh có thể gây độc?

Điều đó tất nhiên không xảy ra trong những siêu thị hiện đại và trên bàn ăn của chúng ta ngày nay. Nhưng cơ chế bảo vệ này đã tồn tại ở con người hàng ngàn năm. Các loại thực phẩm chứa nhiều carbonhydrate và đường đều có xu hướng an toàn để tiêu thụ. Do đó, đứa trẻ nào cũng thích vị ngọt tự nhiên.

Ngoài ra, thức ăn có mùi vị đều mạnh so với vị giác của trẻ nhỏ và trẻ toddler. Chúng có khả năng cảm nhận vị giác tốt và nhiều hơn người lớn, đặc biệt là vị đắng. Và bạn nên biết rằng, một trong những vị đắng nhất mà chúng ta ăn là chất diệp lục – hợp chất mang tới màu xanh trong rau mà chúng ta ăn.

Cuối cùng, điều quan trọng bạn cần hiểu rằng kể cả người lớn chúng ta cũng có những vấn đề với ăn uống. Chúng ta là con người chứ không phải là con cừu được nuôi trong trang trại. Em bé còn rất nhỏ, cần làm quen thức ăn, cần vận động để ăn, cần ăn bữa được chia nhỏ, với lượng ít, được chọn mình thích ăn gì, không ăn gì, được quyền thử và từ chối, được biết thế nào là đói… Chính chúng ta, không phải chỉ có con mới có vấn đề ăn uống. Chúng ta cũng thường chọn món ăn theo khẩu vị của chúng ta. Và việc chọn món theo khẩu vị sẽ tốt hơn cho sức khỏe cũng như cho niềm vui khi ăn uống so với việc điều chỉnh lượng thức ăn cứ buộc phải đủ, phải đa dạng và ép buộc con ăn trong nước mắt hay mua chuộc để con ăn nhiều hơn.

Leave a Reply