Parenting
Leave a Comment

Ngộ nhận về “một em bé ngoan”

“Em bé có ngoan không?”
“Tất nhiên là ngoan rồi, trên đời này làm gì có em bé nào sinh ra đã biết hư?”

Trở thành cha mẹ lần đầu hay vừa làm cha mẹ là một trong những trách nhiệm thực sự rất lớn lao và đáng sợ mà chúng ta phải đảm nhận.

Nuôi dưỡng phát triển một con người hoàn toàn mới, giữ cho con sống, khỏe mạnh mỗi ngày mang tới nhiều lo lắng ngay cả với những ai lạc quan thoải mái nhất. Liệu mình có lo được cho con tốt không? Liệu con có khó chịu ở đâu không? Sao con lại khóc? Mình đã làm đúng chưa?

Hiểu và giảm bớt những lo lắng này là một phần thực sự quan trọng để đảm bảo rằng mỗi chúng ta sẽ tự tin hơn trong vai trò mới của mình. Nhưng để giảm bớt, tự những người mẹ không phải là người quyết định hoàn toàn. 

Xã hội ngày nay đang gặp chung 1 vấn đề trong việc hỗ trợ những người vừa làm mẹ. Nhiều người hiểu sai hay thậm chí là không hề có những kiến thức cơ bản nhất về một em bé sơ sinh. CHÚNG TA CÓ THÓI QUEN NHÌN VÀ ĐÁNH GIÁ, PHÁN XÉT NHỮNG HÀNH VI KHÁ BÌNH THƯỜNG Ở EM BÉ LÀ BẤT THƯỜNG VÀ CẦN PHẢI THAY ĐỔI. Vì chúng ta cho rằng nó không phù hợp với chuẩn mực xã hội hay với những gì chúng ta tin rằng một em bé sơ sinh nên cư xử. 

THẾ NÀO LÀ MỘT EM BÉ NGOAN?

Không hiểu từ bao giờ văn hóa nhân loại lại thúc đẩy một ý tưởng hão huyền về một em bé ngoan? 

Thật tiếc, em bé ngoan trong truyền thuyết đó lại không hành động hay có những biểu hiện như hầu hết các em bé bình thường khác. Đó là việc con ăn theo giờ giấc nghiêm ngặt, là ngủ suốt đêm không thức dậy, thậm chí không cần ăn hay là cần ít tương tác vỗ về thôi kẻo “bện hơi”. 

Mình gọi đó là sự ảo tưởng, bởi vì các nghiên cứu mình biết, học trong những năm qua cho thấy rằng: HẦU HẾT TRẺ SƠ SINH CÓ XU HƯỚNG BÚ TƯỜNG XUYÊN, THỨC DẬY VÀO BAN ĐÊM TRONG SUỐT NĂM ĐẦU TIÊN VÀ ĐƯỢC ÔM ẤP GẦN GŨI BỐ/MẸ (NGƯỜI CHĂM SÓC) LÀ MỘT NHU CẦU CƠ BẢN CỦA CON NGƯỜI. 

Thế mà, cuộc đời vẫn cứ tiếp tục kiên nhẫn đặt những câu hỏi cho một người mẹ mới rằng Em bé có ngoan không. Rồi khi chúng ta nói về những hành vi rất đỗi bình thường của em bé, họ lại cho rằng các em cần phải thay đổi, phải chịu kỷ luật thép. 

Không chỉ đơn thuần khiến cho người mẹ lo lắng hơn vì những câu hỏi vô duyên. Những câu hỏi và những quan điểm sai lầm về một “em bé ngoan” còn ảnh hưởng rất nhiều tới việc mẹ cho con bú. Thực sự là ẢNH HƯỞNG RẤT NHIỀU. 

Vì sao ạ?

Vì những đứa trẻ được nuôi bằng sữa mẹ ĐA PHẦN KHÔNG HÀNH ĐỘNG như những đứa trẻ ngoan trong truyền thuyết và việc CỐ GẮNG ÉP CON “NGOAN” SẼ THƯỜNG KẾT THÚC TRONG NƯỚC MẮT. Một số bà mẹ sớm nhận ra nhu cầu thực sự của con mình, cũng như sự bình thường của con mình. Nhưng một số thì không, họ bị stress và họ tự trách móc bản thân, họ tiếp tục cố gắng ép bản thân và con thay đổi, thậm chí đang bình thường thì lại cho con bú sữa công thức dù điều đó là không cần thiết. 

Có sự khác biệt cơ bản giữa sữa mẹ và sữa công thức mà các bà mẹ và tất cả những người lớn khác cần phải hiểu. Sữa mẹ dễ tiêu hóa hơn sữa công thức. Trẻ bú sữa mẹ có xu hướng ăn thức ăn liên tục, với lượng ít hơn vì các con có khả năng kiểm soát tốt hơn khi con bắt đầu ăn và không muốn tiếp tục ăn. Trong khi trẻ bú bình lại có nguy cơ bú quá nhiều nếu người lớn muốn ép con bú hết lượng sữa trong bình. Điều này có nghĩa là trẻ bú mẹ thường bú nhiều hơn, kể cả suốt đêm, trong khi trẻ bú sữa công thức có xu hướng bú lâu hơn một chút. Trẻ bú sữa mẹ cũng có những khi bú nhiều bất thường, vì sữa mẹ thay đổi mật độ năng lượng trong suốt cả ngày trong khi trẻ bú sữa công thức thì lại được cho ăn theo thói quen vì nó là một sản phẩm đồng nhất.

Việc cho bé bú thường xuyên là rất quan trọng và chẳng có gì là không ổn nếu em bé vẫn tỉnh táo, da dẻ hồng hào, săn chắc, tã ướt và bẩn liên tục. Cho ăn thường xuyên cũng giúp nguồn cung sữa của mẹ tốt hơn và nếu cố gắng ép con ăn ít thường xuyên hơn có thể dẫn tới việc mất sữa, ít sữa rồi sau đó phải sử dụng sữa công thức. Cho con ăn theo nhu cầu, bất cứ khi nào con muốn thậm chí có thể thúc đẩy việc kiểm soát sự thèm ăn một cách lành mạnh sau này.

CÂU HỎI PHỔ BIẾN NHẤT MÀ CÁC BÀ MẸ THƯỜNG BỊ HỎI LÀ “MẸ CÓ ĐỦ SỮA KHÔNG?”.

Dường như xã hội ngày nay bị thiếu hụt những hiểu biết cơ bản về hành vi bú sữa mẹ bình thường. Chúng ta quan niệm việc cho con bú bình thường lành mạnh lại là dấu hiệu của cái gì đó sai sai. Điều này càng trở nên trầm trọng hơn khi vào những năm 60-70 nổi lên quan điểm trẻ chỉ được cho ăn 4 tiếng 1 lần mới là bình thường. Đúng là trẻ sơ sinh thường được khuyến khích cho ăn 3-4 giờ một lần nhưng tỷ lệ thất bại cũng rất cao trong trường hợp cho con bú mẹ. Cữ bú quá xa dẫn tới sữa không được sản xuất đủ.

Điều buồn cười là, chúng ta hy vọng em bé hành động không tương thích về mặt sinh lý (trong việc bú mẹ) rồi sau đó lại tự hỏi sao việc cho con bú lại có gì đó sai. Tỉ lệ mẹ không có khả năng tự nhiên cho con bú về mặt sinh lý là rất thấp. Nguyên nhân một phần là do chất lượng dịch vụ thai sản yếu kém, thiếu sự hỗ trợ chuyên môn mà các bà mẹ cần sau sinh. 

Mặc dù việc khuyến khích nuôi con sữa mẹ ngày càng được coi trọng trở lại nhưng thực tế sau sinh, bất kể khi nào có vấn đề, sữa công thức cũng được đưa ra như một giải pháp cần kíp và thiết thực. 
Lo con không bú đủ, cho bú sữa công thức.
Muốn con ngủ qua đêm, cho bú sữa công thức (một chiến lược sai lầm vì đi ngược lại với nhu cầu sinh lý thông thường).
Muốn kiểm soát lượng con bú, cho con bú bằng bình. 
… 


Có lẽ, với những người mẹ mới sinh, điều quan trọng nhất là họ cần được HỖ TRỢ và CHĂM SÓC. Thay vì đặt câu hỏi “Con có ngoan không? Mẹ đủ sữa không?” hay là nói họ phải chăm sóc con mình theo một cách nào đó. 

Chúng ta chỉ cần em bé làm những gì theo bản năng tự nhiên, theo những gì ông trời đã thiết kế ra và không phán xét đánh giá khi con có gì đó khác biệt chỉ vì con đang được cho ăn, có nhu cầu ăn, ngủ và tìm kiếm sự an tâm thoải mái một cách HOÀN TOÀN TỰ NHIÊN.

—-

Hãy tôn trọng công việc của các tác giả, cây viết, nhiếp ảnh gia và hoạ sĩ. Chúng tôi hoan nghênh bạn nhấn nút chia sẻ hoặc sao chép nhưng hãy đảm bảo trích dẫn nguồn đầy đủ, phù hợp và đặc biệt là không cắt xén tên tác giả. Cảm ơn bạn.

This entry was posted in: Parenting

by

Linh Phan hiện đang sống và làm việc tại Nauy cùng chồng và 2 con trai. Linh có gần 15 năm học và làm việc trong lĩnh vực Truyền thông Tiếp thị. Sau khi sinh con trai đầu lòng, Linh quyết định theo đuổi khóa học Tâm lý học trẻ em trong 2 năm và hoàn thành chứng chỉ Parent Coach cuối năm 2019. Bên cạnh hoạt động chuyên môn liên quan tới Tư vấn Phụ huynh, Linh vẫn tiếp tục viết lách và chia sẻ các kinh nghiệm liên quan tới tâm lý học trẻ em, làm cha mẹ, viết lách và truyền thông tiếp thị.

Leave a Reply