Parenting
Leave a Comment

Trẻ hạnh phúc hơn nhờ sự đồng cảm

– Viết nhân dịp đọc dang dở cuốn sách Dạy con theo kiểu của cha mẹ Đan Mạch (The Danish way of Parenting)- 

Không phải ngẫu nhiên mà tụi dân Bắc Âu là nhóm được nhận định là những người hạnh phúc nhất thế giới. Cái này đã có nghiên cứu chứng minh riết nhiều năm, mình không bàn tới nữa.

Nhưng sáng nay đang nằm thì bật dậy tự hỏi, vậy một đứa trẻ ở Bắc Âu thì được nuôi dưỡng như thế nào để trở thành một em bé hạnh phúc? Tất nhiên, có nhiều lý do lắm từ văn hoá tới chính trị, từ mức sống tới cách giáo dục, ngay cả cái không khí bọn chúng hít thở trong lành hơn cũng đã có thể tạo ra hạnh phúc rồi. 

Cha mẹ nào cũng muốn con mình hạnh phúc. Người Bắc Âu cũng thế. Và điểm mấu chốt, mà mình đã tìm ra, đó là niềm tin của họ khi nuôi dạy con cái – niềm tin vào SỰ ĐỒNG CẢM. 

Sự đồng cảm/thấu cảm là khả năng nhận ra cảm xúc của người khác, hoặc nôm na là bạn xỏ chân vào đôi giày của một người khác và đi bộ xa vài dặm. Cha mẹ Mỹ có quan điểm hơi khác, rằng con cái cần chiến thắng và phấn đấu để trở thành người giỏi nhất – đó là mục tiêu hết sức bình thường. Bởi vì người giỏi nhất cũng có nghĩa là thành công, và đó là một phần văn hoá của cha mẹ Mỹ. 

Nhưng chiến thắng có nhiều ý nghĩa. Và sự khác biệt đó là cha mẹ có quan điểm như thế nào về chiến thắng, coi trọng việc làm việc nhóm nhiều hơn hay là sự phấn đấu để trở thành một ngôi sao. 

Với dân Bắc Âu, họ chú trọng vào sự đồng cảm. 

Rất dễ để bắt gặp những ánh nhìn thân thiện và sự giúp đỡ của người Bắc Âu, từ người già tới trẻ nhỏ. Nếu làm việc hay tiếp xúc ở những môi trường có nhiều trẻ nhỏ như trạm y tế, bệnh viện, nhà trẻ, trường học… sự thể hiện này càng rõ rệt. 

Tất cả những nghiên cứu mới nhất về khoa học thần kinh cho thấy con người hạnh phúc hơn từ việc họ hợp tác được với người khác và có những mối quan hệ thân thiết hơn là giành chiến thắng một mình. Các nhà khoa học cũng phát hiện ra rằng “bộ não xã hội” chỉ kích thích khi chúng ta quan tâm tới những thứ/điều vượt quá sự quan tâm của chính bản thân mình: tức là hướng tới những kết nối và liên kết trong xã hội. Sự quan tâm chăm sóc là một trong những yếu tố giúp người ta tiên đoán trước được hạnh phúc lớn nhất và rõ ràng nhất, tốt hơn tiền. Người ta đã từng phủ nhận và nhiều quan điểm cho rằng sự quan tâm chăm sóc tạo ra tính ích kỷ bẩm sinh nhưng không phải như vậy.

Mỗi con người sinh ra đều sở hữu sự đồng cảm từ lúc chào đời. Vấn đề là chúng ta phải học cách kết nối để kích hoạt nó hoạt động tốt. Có thể tin tưởng và hiểu người khác tốt hơn là chìa khoá để đạt được hạnh phúc. Và trẻ nhỏ hoàn toàn có thể dạy được điều này.  

Mình tin như vậy khi quan sát thấy Ốc có những biểu hiện rất rõ ràng về sự đồng cảm. Khi mẹ (giả vờ) khóc, khi mẹ bị đau, bạn ấy chủ động thơm lên mũi, xoa vào chỗ đau hay đơn giản là vuốt nhẹ nhàng lên tóc mẹ. Hoặc khi bố cởi trần, bạn ấy khóc ngằn ngặt và vật vã, mãi sau vài lần bọn mình mới hiểu bạn ấy khóc khi nhìn thấy bố cởi trần là bởi vì sợ bố bị lạnh (cái này hơi quá, hơi kiểu highly sensitive haha).

Tất nhiên mỗi độ tuổi sẽ được dạy theo cách khác nhau. Người Bắc Âu dạy sự đồng cảm trong các trường học, thông qua ngôn ngữ, để trẻ tự điều chỉnh cảm xúc và đọc sách/truyện. 

Dạy như nào thì phần tiếp theo mình sẽ viết rõ hơn về Ngôn ngữ của cha mẹ, thế nào là để trẻ tự điều chỉnh cảm xúc và cách đọc sách/truyện để dạy trẻ về sự đồng cảm. 

This entry was posted in: Parenting

by

Linh Phan hiện đang sống và làm việc tại Nauy cùng chồng và 2 con trai. Linh có gần 15 năm học và làm việc trong lĩnh vực Truyền thông Tiếp thị. Sau khi sinh con trai đầu lòng, Linh quyết định theo đuổi khóa học Tâm lý học trẻ em trong 2 năm và hoàn thành chứng chỉ Parent Coach cuối năm 2019. Bên cạnh hoạt động chuyên môn liên quan tới Tư vấn Phụ huynh, Linh vẫn tiếp tục viết lách và chia sẻ các kinh nghiệm liên quan tới tâm lý học trẻ em, làm cha mẹ, viết lách và truyền thông tiếp thị.

Leave a Reply